drabble · Taegi

Một ngày mưa (Taegi)

Writter: Zelza

Pairing : Kim Taehyung x Min Yoongi/Suga

Disclaimer : Họ không thuộc về tôi.

_______________ Enjoy_____________

Những hạt mưa rơi lộp độp lên chiếc ô màu đen, tạo nên thứ âm thanh lộn xộn và nạng nề. những giọt nước lăn dài trên tán ô, từng giọt từng giọt nhỏ xuống bàn tay với những khớp xương rắn rỏi của Taehyung, hòa cùng những giọt nước trước đó tạo thành vũng nước nhỏ trong lòng bàn tay cậu rồi lại len lỏi qua kẽ tay rơi rụng xuống mặt đất.

Những ngón tay khẽ chạm hờ vào nút Coca trên máy bán hàng tự động rồi lại chuyền sang nút Pepsi bên cạnh xong cậu chẳng chịu nhấn xuống, lại di tay về nút lúc nãy. Chuỗi hành động vô thức cứ lặp đi lặp lại không hồi kết. Rõ ràng là chủ nhân bàn tay ấy chẳng còn nghĩ về việc uống gì nữa.

Nếu là bình thường, sẽ có một bàn tay trắng muốt mảnh mai nhấn hộ cậu, một cách dứt khoát và theo sau đó là câu cằn nhằn quen thuộc “Còn định đứng đây bao lâu nữa đây?”

Và Taehyung sẽ cười, không phải đẻ lấp liếm sự ngu ngốc của mình mà cười vì dáng vẻ đáng yêu của người ấy.

Nhưng bây giờ, cậu chỉ có thể hé miệng thở dài, để hơi thở tạo thành đám khói mờ ảo trong không trung rồi bị nước mưa xóa nhòa.

Taehyung nhắm mắt chọn bừa một cốc cafe lạnh, quay người bước đi trong mưa, trở về nơi 5 thành viên còn lại đang chờ cậu.

Thứu nước đắng ngắt tràn xuống cổ họng, tê buốt. Một vài giọt nước lăn từ lon café men theo cằm cậu mà vuốt dọc làn da nhạy cảm ở cổ, để lại một vệt nhớp nháp khó chịu. Taehyung chẳng buồn lau chúng đi, cậu mặc cho gió đông tràn vào trong áo, đánh thức cơn rùng mình của mình, cũng là đánh thức tâm trí đang bay vơ vẩn nơi nào đó.

Mưa vẫn rơi nặng hạt như thế, từng giọt đáp xuống đất rồi lại bắn lên gấu quần cậu, nhuốm bẩn đôi giầy vốn đã chẳng sạch sẽ gì cho cam. Cậu khẽ nhíu mày vì gấu quần ướt đẫm, thật muốn cởi giày ra và đi đất về mà.

Con đường buổi tối đáng ra phải thật đông người giờ chỉ lác đác vài tán ô vội vã. Ánh điện hắt ra từ mấy quán café ven đường làm nổi bật sự lạnh lẽo ngoài này. Trong đó hẳn ấm lắm, và tràn đấy tiếng cười nữa.Taehyung nhớ mình từng rủ Yoongi vào một quán café trên con đường này khi họ lần đầu về cùng nhau nhưng đáp lại thiện ý của cậu, anh không đồng ý.

Yoongi đã bảo sẽ thật rắc rối nếu ai đó nhìn thấy họ và hơn nữa trời cũng đã đủ tối cho một cốc café mà chốc nữa thôi sẽ phá hỏng giấc ngủ của họ.

Taehyung chẳng thể nói lại anh nên cậu ngoan ngoãn theo chân anh về nhà, trong hơi ấm từ bàn tay trắng muốt của người đó.

Cậu khẽ giơ tay lên, hơi ấm ấy dường như vẫn quẩn quanh đâu đây, giữa những giá buốt của cơn mưa cuối đông. Hương thơm quen thuộc của anh vấn vương chóp mũi cậu, gợi lên nỗi nhớ vốn đang âm ỉ trong từng tế bào. Taehyung cố tập trung vào con đường trước mắt, vào mưa ướt lạnh và gió rít gào nơi đây để nó xóa tan cơn bứt rứt trong tâm hồn.

Nước mưa vẫn chơi bản nhạc kì cục của nó chẳng mảy may đến một gã khờ đang đi chầm chậm dưới mưa.

Tiếng hát chúc mừng sinh nhật vọng ra từ cửa hàng nào đó, len lỏi qua làn mưa mà vui đùa bên tai Taehyung. Cậu hít mũi một cái, để cái hơi lạnh khăn thứ nước mắt đang chực chờ rơi xuống. Hình như hôm nay là sinh nhật cậu thì phải.

Taehyung chắc chắn rằng các thành viên còn lại đang ở KTX chờ cậu về và hẳn là họ sẽ cho cậu một bất ngờ lớn như mọi năm nữa chứ.

Cậu muốn cười, muốn mình vui vẻ một chút, dù sao cũng là sinh nhật cậu cơ mà.

Nhưng hình như thứ nước đắng ngắt lúc nãy vẫn chưa chịu trôi xuống dạ dày thì phải.

Taehyung để ánh đè đường nhạt màu đưa mình về nhà, về nơi gia đình thứ 2 của cậu đang đợi. Cậu cố hết sức đi thật nhẹ để không ai biết, cầu trời họ đừng mở cửa đột ngột.

Vì cậu muốn cười trước mặt họ.

Nhưng phải làm sao?

Taehyung nhìn xuống gấu quần đày vết bùn đất và đôi giày ướt nước của mình, để thứ nước mặn chát lăn dài trên má và đáp xuống mặt sàn. Chiếc ô màu đen nằm trong bàn tay trái, những hạt nước trên đó lăn nhỏ xuống tạo thành vũng nước nhỏ trên sàn, phản chiếu mặt bên của một cậu thanh niên đang buồn khổ vào đúng ngày sinh nhật của mình.

Giá mà Yoongi ở đây. Anh hẳn sẽ đưa tay vỗ vai an ủi cậu hay sẽ ôm lấy lưng cậu, để cậu có thể sẻ chia bớt nỗi buồn cho anh. Nhưng chắc rằng anh vẫn đang ở bệnh viện, quằn quại trong cơn đau của dạ dày và cho dù như thế anh cũng chẳng thể thôi lo lắng cho những thành viên còn lại. Chính Yoongi đã cấm Taehyung hay bất cứ thành viên nào trừ Namjoon đến thăm mình, anh bảo họ nên tập trung vào công việc thì hơn.

Nhưng tập trung thế nào khi cứ sống trong lo lắng thế này?

Taehyung cảm thấy thật khó chịu, cứ như có ai đó thụi từng cú vào trái tim cậu, để lại những cơn đau âm ỉ hoài không dứt.

Nhưng cậu lại nghĩ đến việc người ấy sẽ sốt sắng thế nào nếu cậu không bước qua cánh cửa này, không đăng một video chúc mừng sinh nhật lên youtube. Taehyung cố gạt nước mắt vốn đang lăn đều đặn trên khuôn mặt, cố đứng thật vững và nâng khóe miệng lên một cách khó khăn.

Bàn tay vẫn còn vương nước mưa vặn nắm cửa, để thứ ánh sáng chói lòa trong phòng hắt lên khuôn mặt hết sức gượng gạo .

“Bụp” “Bụp “Bụp”

Mấy chiếc gối đập vào mặt cậu ngay khi Taehyung vừa bước vào, theo sau đó là tiếng cười hả hê của mấy người kia.

– HAPPY BIRTHDAY!!!

Taehyung cười, ôm mấy cái gối và tiến đến chỗ chiếc bánh mà thổi nến. các thành viên còn lại tỏ ra không hài lòng cho lắm, Jin bĩu môi:

– Chú có thể hào hứng thêm dược không hả?

– Em rất vui mà.

– Nhìn mày cười gượng lắm em ạ.

Jungkook gật đầu hùa với Namjoon hyung, ánh mắt tỏ rõ vẻ chất vấn.

Taehyung bỗng im bặt, cúi gằm mặt xuống mà không dám ngẩng lên nhìn họ. Cậu thật ngu ngốc khi nghĩ mình có thể lừa những người đã sống nhưu hình với bóng cùng mình mấy năm qua. Hẳn là cậu sẽ chẳng lừa được họ mà.

– Em xin lỗi. – Cậu lí nhí, bằng chất giọng khàn khàn như sắp khóc.

Họ đã mất công chuẩn bị sinh nhật cho cậu mà cậu lại có cái thái độ chết tiệt gì thế này?

– Thằng ngốc! – Jin mắng nhưng vẫn giữ nụ cười tươi rói trên môi dù anh biết thằng bé vì lí do gì mà buồn.

– Chính vì chú đã xin lỗi nên hôm nay tụi này sẽ tặng chú món quà siêu cấp đặc biệt luôn! Nhớ là đến sinh nhật tụi này chú cũng phải làm thế nhá !

– Hả?

Tahyung hơi ngỡ ngàng ngước mắt lên nhìn, hình bóng quen thuộc ấy hiện rõ trên con ngươi của cậu, dù nó đang mờ đi vì nước mắt.

Yoongi.

Người ấy vòng tay ôm cậu, để cả thân hình cao lớn và ngờ nghệch dựa vào mình.

“Chúc mừng sinh nhật, TaeTae”

Nụ cười hình chữ nhật lần nữa vẽ lên trên gương mặt ấy, một cách rõ ràng và chẳng ngượng ngùng. Gấu quần cậu đã khô và không còn nhớp nháp bám vào mắt cá chân nữa. Hơi ấm cũng đang an ủi từng tế bào trong cơ thể, kéo đi từng chút cơn đau. Thứ café ban nãy hình như vương lại chút ngọt ngào cuống họng và cậu cuối cùng đã nghe rõ bản nhạc của cơn mưa ngoài kia.

Một bản tình ca.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s